Theo ADB, chương trình bao gồm sáng kiến lưới điện liên Á nhằm kết nối hệ thống điện giữa các quốc gia và khu vực, cùng dự án “xa lộ kỹ thuật số” châu Á - Thái Bình Dương để thu hẹp khoảng cách hạ tầng trong khu vực. ADB đặt mục tiêu hoàn tất việc tài trợ cho các dự án vào năm 2035.
“Năng lượng và khả năng tiếp cận kỹ thuật số sẽ định hình tương lai của khu vực… Bằng cách liên kết lưới điện và mạng lưới kỹ thuật số xuyên biên giới, chúng ta có thể giảm chi phí, mở rộng cơ hội và mang lại nguồn điện đáng tin cậy và khả năng tiếp cận kỹ thuật số cho hàng trăm triệu người”, Chủ tịch ADB Masato Kanda cho biết.
Mặc dù nguồn vốn dành cho toàn bộ khu vực châu Á - Thái Bình Dương, nhưng các chuyên gia cho rằng Đông Nam Á dự kiến sẽ là khu vực hưởng lợi chính từ nỗ lực thúc đẩy kết nối của ADB.
Theo Greg Statton, Phó chủ tịch kiêm Giám đốc công nghệ khu vực châu Á - Thái Bình Dương và Nhật Bản của công ty bảo mật dữ liệu ứng dụng AI Cohesity, ADB thường ưu tiên các nền kinh tế đang phát triển dựa trên nhu cầu tăng trưởng, sự sẵn sàng của dự án và định hướng hoạt động, thay vì chỉ dựa trên quy mô thị trường đơn thuần.
Không giống như Đông Nam Á, Trung Quốc phần lớn đã giảm bớt sự phụ thuộc vào nguồn tài trợ của ADB với các thể chế và chính sách tài trợ riêng. Ấn Độ có khả năng tiếp cận mạnh mẽ với thị trường vốn và thực hiện nhiều dự án được tài trợ trong nước, mặc dù vẫn nhận được một lượng vốn đáng kể từ ADB, trong khi Nhật Bản lại là một nhà tài trợ lớn cho ADB.
“Các nền kinh tế lớn hơn như Trung Quốc, Ấn Độ và Nhật Bản đã có thị trường vốn nội địa phát triển hơn, các kênh tài trợ cơ sở hạ tầng sâu rộng hơn và năng lực tài chính lớn hơn để tài trợ cho các dự án quy mô lớn trong nước”, Chasen Nevett, đối tác quản lý đầu tư chính tại GMA Capital Partners cho biết.
“Sự kết hợp đó tạo ra một môi trường triển khai vốn hiệu quả hơn vì mỗi đô la có thể mở khóa sự tham gia rộng rãi hơn của khu vực tư nhân và đẩy nhanh quá trình hội nhập khu vực”, ông cho biết thêm.
Trong đó, Indonesia, Việt Nam và Philippines dự kiến sẽ là những quốc gia hưởng lợi lớn nhất ở Đông Nam Á từ chương trình của ADB.
Theo ông Statton, dựa trên mô hình cho vay trong quá khứ và các ưu tiên hiện tại của ADB, các quốc gia này dự kiến sẽ nhận được một phần lớn hơn trong khoản tài trợ 70 tỷ USD do quy mô dân số, nhu cầu về cơ sở hạ tầng và các dự án đang triển khai.
Theo ông Nevett, trong khi Malaysia và Thái Lan cũng có thể hưởng lợi do là trung tâm khu vực về cơ sở hạ tầng năng lượng và dữ liệu, nhưng tác động gia tăng từ dòng vốn có thể thấp hơn tương đối do hai nước này đã có nền tảng phát triển hơn trong khu vực Đông Nam Á.
Bên cạnh đó, nguồn vốn của ADB cũng tạo cơ hội để xây dựng các hệ thống truyền tải có khả năng tương tác, cho phép dòng điện sạch chảy qua. Scott Dunn, Trưởng bộ phận chiến lược và tăng trưởng khu vực châu Á tại công ty tư vấn cơ sở hạ tầng AECOM cho biết việc kết nối các nguồn năng lượng tái tạo xuyên biên giới sẽ cải thiện độ tin cậy và giảm chi phí.
Các thị trường như Lào, Thái Lan, Việt Nam và Campuchia có nguồn thủy điện dồi dào và năng lượng mặt trời, gió đang phát triển nhanh chóng, nhưng lại thiếu năng lực truyền tải điện sạch xuyên biên giới đến các trung tâm tiêu thụ lớn nhất, và các kế hoạch của ADB được thiết kế hiệu quả cho những điều kiện này.
ADB đặt mục tiêu tích hợp gần 20 gigawatt năng lượng tái tạo xuyên biên giới và kết nối 22.000 km đường dây truyền tải vào năm 2035.